Ánh Dương – hãy cứ vui cười, mãnh mẽ và sẻ chia – Companion Awards

Companion:  Ánh Dương

Vẫn nhớ nhất là lần cả đội companion cùng nhau đi du lịch Ao Vua, chuyến đi một đêm hai ngày ấy “quá phiêu” …

Ánh Dương - hãy cứ vui cười, mãnh mẽ và sẻ chia - Companion Awards

Tâm sự của Ánh Dương về những kỷ niện khi làm companion tại Enmota (Tiếng Anh Lê Nguyệt)

==============

Hà Nội, thu tháng 11 năm 2015,

Thân gửi những người bạn tôi biết và những người bạn chưa bao giờ biết tôi!

Những năm tháng tuổi trẻ đầu đời của chúng ta đã trôi qua bên nhau và tại Lê nguyệt với nhiều kỉ niệm. Giờ đây sau gần 1 năm không còn “bay nhảy” mỗi chiều tới trung tâm, không còn mỗi sáng chủ nhật lon ton tới VEEC nhưng thi thoảng những giây phút cả đội bên nhau lại bất chợt ùa về .

Vẫn nhớ nhất là lần cả đội companion cùng nhau đi du lịch Ao Vua, chuyến đi một đêm hai ngày ấy “quá phiêu”. Buổi sáng thì được rèn luyện thể lực, buổi tối được xem kịch với thật nhiều cảm xúc. Vẫn nhớ buổi sáng anh Thắng đẹp trai không tới cùng đoàn vì bận quá thế là mình làm leader. Đoạn đầu mình vẫn cứ tưởng đội mình sẽ thắng chắc vì mình tới Ao Hậu mấy lần, vậy mà đời không như mơ, mình cho đội chạy một vùng rộng lớn mà chẳng tìm thấy mấy chốt của các anh chị đâu.

Ngày trước mình cũng tưởng anh Mèo lạnh lùng lắm cơ, ai ngờ cũng có lương tâm phết . Ông anh chọn bạn Anh Dương DT chơi trò Flappy brid (không biết viết tên đúng chưa  chẳng nhớ cái tên vì chưa bao giờ quá nổi 5 điểm thấy thất bại quá nên mình không bao giờ chơi lại) yêu cầu qua bài của thym mèo là 20 điểm . Kìm chân cả đội 5 phút cuối cùng anh thương tình hạ xuống còn 10 điểm nhưng vẫn không qua nổi, anh phải hạ 5 điểm và lệnh cả đội cấm hé răng . Thế là qua nhá mệt mà vui . Các đội khác chơi quá thần thánh, chắc do các bạn IQ cao hơn đội mình (đội mình toàn người IQ thấp Hiếu Kều, Min Vũ, Thắng Body, ai nữa nhỉ ?? không nhớ nữa ). Buổi tối là phần kịch: hài kịch, bi kịch, tếu kịch, kinh dị kịch cũng có T T. Từ buổi kịch này mình cũng biết đội có vài người quá nguy hiểm: bé Khoa Khiêu Khích, Tùng Mập (Nguyễn Thanh Tùng), Hiếu Kều , cũng không thiếu những nhân vật tài năng: Hải Hôi Hám, Trung Già, Hiếu VV (sorry khi dùng những nickname chưa được Public của mn: Trần Hồng Hải, Nguyễn Văn Trung, Võ Văn Hiếu.) Rồi cả mấy nhân vật sướt mướt quá cơ  (Trang Cún, Chiaki..) nhân vật chu đáo của năm vẫn luôn và mãi là đại ka  Trang Một Mí (chị Trang Huyền Ngô).

Chuyến đi chơi ấy có rất nhiều kỉ niệm mà giờ này khi nhìn lại làm mình luyên thuyên mãi nhưng phải dừng ở đây thôi. Câu cuối cùng gửi các bạn/ các anh các chị của mình/em. Dù ở nơi đâu, dù sẽ trở thành ai, dù trong hoàn cảnh nào hãy cứ vui cười, mãnh mẽ và sẻ chia mọi người nhá. (Was born to shine together  ADDT )

Thân gửi cô- người giúp em từ một kẻ biếng lười trở thành một người có trách nhiệm.

Em không bao giờ nhận mình có khuyết điểm cũng chẳng bao giờ nhận phê bình từ ai. Nhưng chính từ Lê nguyệt đã giúp em nhận ra ai cũng phải lắng nghe và em chẳng là ai để nằm ngoài lệ ấy. Tính sơ sơ thì em phá hoại tại trung tâm mình chắc cũng phải 3 năm. Từ cái ngày sinh viên năm nhất tới ngót cuối năm 3. Lúc xách balo tạm biệt em không thấy buôn đâu cô ak, chỉ thấy bình thường thôi vì tiệc nào cũng tàn, họp nào cũng tan. Nhưng nói thật sau đấy một tháng em mới bắt đầu quen nhưng với việc không tới trung tâm nữa.

Giờ đây trong cuộc sống bắt đầu gặp nhiều hơn những khó khăn, thỉnh thoảng gặp thất bại em lại nhớ tới lời khuyên của cô ngày đông tại Royal 2 năm trước. Đối với em, động lực lớn nhất là ánh mắt trao gửi niềm tin mà không cần nhiều lời nói, đó là ánh mắt động viên, là ánh mắt có phần nghiêm khắc khi em bắt đầu chểnh mảng và là ánh mắt có phần suy tư làm thế nào cho bọn em tốt hơn.

Sứ mệnh của Lê nguyệt.vn đang đặt trên vai cô, có lẽ đôi khi cô cảm thấy cả thế giới như ở trên vai mình, nhưng em mong rằng những lúc ấy cô hãy thật vững tâm và luôn nhớ rằng đội companion đang bên cô, và gia đình yêu thương đang ở cạnh cô và em sẽ luôn bên cô.

Chúc cô 20/11 thật vui vẻ và thật mạnh khỏe để đi hết đoạn đường mình đã chọn.

P/S: Bài viết này được thực hiện khi tâm hồn tác giả đang treo ngược cành cây, vì vậy khuyến cáo người đọc không nên cố hiểu hết và hãy quay lại vào lần đọc sau.

ADDT
(Anh Dương Dễ Thương)

Xem thêm: Đỗ Trọng Thanh – tôi đã cảm thấy mình được lớn lên – Companion Awards